Chùm tản văn của Nguyễn Quang Thiều

10:00 20/02/2015

Tôi từ từ nhắm mắt lại chờ một cái gì đó khủng khiếp xảy đến. Một mũi dao nhọn hoắt đâm xuyên ngực tôi chẳng hạn. Nhưng quanh tôi chỉ có sự im lặng như tất cả sự sống này đã chấm dứt từ lâu rồi. Sau một hồi nghĩ kẻ đeo mặt nạ đã bỏ đi, tôi hé mắt. Kẻ đeo mặt nạ vẫn đứng đó nhìn tôi. Đôi mắt toàn lòng đen và đôi môi đỏ chót mỉm cười làm tôi hoang mang tột độ bởi tôi không làm sao có thể xác định được cảm xúc của hắn và không biết hắn sẽ làm gì với tôi.

Ý kiến bạn đọc